Đánh giá truyện không Kịp Nói Yêu Em

bên trên chuyến tàu trở về ngôi nhà, Doãn Tĩnh Uyển sẽ gặp gỡ cũng như trợ giúp tuyển mộ Dung Phong. Phút tạm biệt, anh để lại mang đến cô loại đồng đại dương vàng khắc hai chữ “Bái Lâm”, cũng như duyên phận của hai gia đình bạn cũng xuất phát điểm từ đó.

Giới thiệu truyện không kịp nói yêu em

Tác giả: Phỉ vấp ngã bốn Tồn
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện chưa kịp nói yêu em

Gần về tối gió lạnh thổi vào từ khung cửa sổ tàu vẫn mở, dòng váy lâu năm thêu ren tinh xảo màu đỏ phất phơ như cánh hoa trong gió, mái tóc dài cũng trở thành thổi tung lên, tuy thế không nỡ đóng cửa ngõ. Phía bên ngoài cửa sổ nhìn ra ngoài là cảnh hoàng hôn bi thiết, bao gồm cả mọi cũng như cách thứ nhất lớp kính mờ, mọi đồng bởi, hầu hết căn nhà, phần lớn dãy núi xa xa lướt Cấp Tốc qua trong mơ hồ, tiếng bánh xe xình xịch tuy vậy vì vẫn nghe quen ngược lại không hề cảm giác ầm ĩ.

Tiếng ồn ào nổi lên, Doãn Tĩnh Uyển liền quay đầu lại chú ý vào cửa ngõ toa, chú Phúc, người giúp bài toán đi theo nói: “Đại tiểu thư, tôi ra không tính xem sao”. Chú Phúc buôn bán hết sức cẩn trọng, lần này đi vô cùng chậm chưa quay lại, Minh Hương người đi cộng cô cảm cúm ruột, nói: “Cái chú Phúc này, công tác khi nào cũng lề nhưng lề mề, lâu do đó mà còn chưa về. Đây là ở trên tàu hỏa, có đôi lúc chú ấy đi xem kịch rồi cũng nên?”. Doãn Tĩnh Uyển phì cười cợt, nói: “Xem kịch cũng cần yếu vứt lại bản thân mỗi chúng ta được”. Một lúc sau, đã không thấy chú Phúc quay lại, lúc ấy Doãn Tĩnh Uyển bắt đầu hơi lo lắng, đây là lần bước đầu tiên cô xa ngôi nhà, Minh Hương chỉ đơn giản là một thiếu nữ, hồ hết bài toán phần lớn bởi chú Phúc lo liệu. Lại hóng thêm một lúc nữa vẫn chưa thấy chú Phúc quay lại, trong lòng Doãn Tĩnh Uyển sợ xảy ra chuyện, nói có Minh Hương: “Chúng ta đi mua chú Phúc thôi”.

chúng ta bao hai căn phòng hạng nhất trong toa tàu, trưởng toa tất nhiên là ân cần thân thương, vừa thấy bọn họ ra không tính mau lẹ đi mang đến từ hàng lang đầu bên kia: “Tiểu thư, tổ ấm của Dĩnh quân vẫn rà soát tàu, tiểu thư nên quay về buồng thì hơn”. Minh Hương bĩu môi nói: “Từ lúc tàu bật dậy khỏi thành cam kết Nguyên, họ soát đi soát lại giống như chiếc lược chải bảy, tám lần, mặc dù là con rận cũng bị bọn họ nhặt ra Cách nay đã lâu rồi, còn soát đồ vật gi nhưng soát hả?”. Doãn Tĩnh Uyển sợ xảy ra sự nạm, nói: “Minh Hương, nói ít thôi”. Trưởng toa ấy mỉm cười nói: “Chắc chỉ cần soát tội phạm nào đó, nghe nói trong toa hạng bố đã biết thành soát hơn chục lần rồi, kéo từng người trong gia đình ra một, cũng không sắm được người”. Minh Hương “ôi chao” một tiếng, nói: “Hóa ra là mua mọi người à, các bạn còn tưởng mua xoàn Bội nghĩa châu báu chứ”.

Trưởng toa ấy nói lỡ miệng, cũng liền mỉm cười xòa nói tiếp: “Cũng chỉ đoán chúng ta đã sắm mọi người nhưng thôi – câu hỏi do vậy ai biết chứ”. Doãn Tĩnh Uyển nói với Minh Hương: “Vậy bản thân mỗi chúng ta quay lại thôi”. Cô lại nói với trưởng toa: “Nếu thấy chú Phúc, mình có tác dụng của chúng tôi, thì bảo ông đấy mau quay lại”, vừa nói, vừa chuyển mắt ra hiệu, Minh Hương liền vớt ra một đồng đưa mang lại trưởng toa, trưởng toa nhận lấy, kèm theo vui không kể xiết, luôn miệng nói: “Tiểu thư yên tâm”.

họ quay về buồng, một lúc sau, chú Phúc mới quay lại, đóng cửa ngõ phòng lại, bây giờ mới hơi tỏ ra lo ngại, nói thật nhỏ với Doãn Tĩnh Uyển: “Đại tiểu thư, xem ra tình hình này chưa ổn”. Doãn Tĩnh Uyển chuyển mắt ra hiệu đến Minh Hương, Minh Hương liền canh ở cửa ngõ buồng, chú Phúc nói: “Không biết người trong gia đình của Dĩnh quân đang mua anh hùng quan trọng nào, soát từng toa tàu nhiều lần Vậy nên, hiện giờ chỉ với toa tàu hạng nhất này chưa mua thôi. Chúng tôi thấy dáng vẻ của mình, có lẽ không soát mang lại cộng không chịu thôi, chỉ sợ chúng ta sớm muộn gì cũng chưa trốn được nữa”. Doãn Tĩnh Uyển nói: “Bây giờ vẫn chưa được ra khỏi ranh giới Dĩnh quân, chúng ta gồm giấy thông hành độc đáo, cứng cáp sẽ không tất cả sai sót đâu, ý muốn đừng bổ sung phiền phức gì nữa”.

Tuổi cô tuy thon, chú Phúc thấy cô bình tĩnh khống chế, chưa khỏi thầm bái phục, nghe thấy trưởng toa rung chuông ở hành lang, là tín hiệu cần đến bữa, liền hỏi: “Đại tiểu thư cho toa ăn, hay là call người trong gia đình đưa cơm vào trong?”. Doãn Tĩnh Uyển nói: “Đến toa ăn, cứ bị tiêu diệt dí trong phòng đang sinh bệnh mất”. Nói mang đến cộng trẻ tuổi sẽ gồm chút tính khí trẻ em, chỉ ngồi một ngày tàu hỏa đã cảm thấy ngột ngạt, Vậy nên chú Phúc ở lại trông hành lý, cô cũng như Minh Hương cho toa ăn trước.

Trong toa ăn thật ra cũng ngột ngạt như nạm, của cả các cửa sổ nhìn ra ngoài chỉ kéo hở một khe, vì chưng tàu hỏa đã đi, sức gió khôn xiết bạo dạn, khiến khăn trải bàn trên bàn ăn hơi lật lên, giống như có một bàn tay vô hình nâng lên rồi lại hạ xuống. Ăn uống hàng ngày bên trên tàu kèm theo chẳng ra gì, cô đi du học từ nước xung quanh về đã nạp năng lượng ngán đồ Tây, chỉ có mục đích vào chén canh củ cải ngọt đấy, ăn hai dòng bánh quy, đợi Minh Hương nạp năng lượng hoàn thành, hotline bổ xung một phần mang lại chú Phúc. Tính cách Minh Hương hoạt bát, đi trước dăm Cách, cô vừa ra khỏi toa nạp năng lượng, bất chợt thấy mấy gia đình xông vào từ đầu toa bên kia, hai nhà bạn trước chặn ở cửa toa, một người thân khác điện thoại tư vấn trưởng toa sang một mặt truyện trò, hồ hết người thân còn lại ánh mắt như mũi tên, dò xét tư nằm trong toa tàu.

Trong toa tàu hạng nhất đương nhiên hồ hết là người trong gia đình có tiền bao gồm quyền, mấy gia đình bạn ấy còn đã điều đình với trưởng toa, Doãn Tĩnh Uyển coi như không liên tưởng cho gia đình bạn, nhìn một mẫu rồi đi về buồng, Minh Hương có cơm trắng về phòng cho chú Phúc, cô ngồi xuống rót cho bản thân mình một cốc chè, đã cầm cố sách lên, bỗng nghe thấy cửa buồng bị bán ra, ngẩng đầu lên chú ý, là một thanh niên tuấn tú rắn rỏi, chỉ hơn hai mươi tuổi, thấy cô cười cợt áy náy nói: “Xin lỗi, bên tôi vào nhầm phòng”.

>> đọc thêm top truyện Cưới trước yêu sau

Cô thấy anh bên mày xán lạn, rõ ràng chính là công tử gấp rút, trong tích tắc, gia đình đó bất chợt quay đầu lại hỏi cô: “Cô new từ Nga về?”. Cô kinh ngạc sợ hãi, ánh ánh mắt xuống, nhìn thấy trên bìa bộ sách của bản thân mình viết một hàng chữ tiếng Nga bắt đầu hơi thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tiên sinh, phương pháp bắt chuyện của anh ấy chưa hay chút nào”. Anh không hề lúng túng, ngược lại cười cợt hết sức ung dung nói: “Tiểu thư, chúng tôi cũng mới từ Nga về vì vậy new ước ao bắt chuyện có cô”.

Cô bất giác mỉm cười, vẫn định nói tiếp, tình cờ đầu kia toa tàu có tiếng ầm ĩ lớn, cô chưa nén được đứng dậy đi về bên kia, hóa ra mấy chúng ta của Dĩnh quân cũng như trưởng toa sẽ thương lượng chưa mặt nào Chịu bên nào, hai mọi người ép trưởng toa sang một bên, hầu hết tổ ấm sót lại bắt đầu lục soát đã từng căn hộ. Cô nhìn mấy thành viên gia đình đấy mời hết khách du lịch nam đi một tổ ấm bật dậy khỏi toa, kiểm soát đã từng thành viên, trong lòng bất giác âm thầm ngạc nhiên, thốt nhiên nghe thấy mọi người cạnh bên nói nhỏ cũng như thì thầm, nhưng lại là tiếng Nga: “Помогите мне” (giúp tôi).

Cô ngạc nhiên quay đầu lại, bên dưới ánh sáng của đèn trần đá quý vọt, ánh nhìn anh sâu thẳm khó khăn lường, Black cũng như sắc đêm kế bên cửa sổ nhìn ra ngoài, không chú ý ra bất kể đầu mối nào. Trong chớp mắt cô đang hiểu, hóa ra hoàn cảnh bên trên cả hành trình này đầy đủ bởi vì anh mà ra, rút cục anh là ai? Cô không nên gây bất kỳ phiền phức nào, tuy vậy anh gần cô cho nạm, bên trên gia đình bạn có mùi thuốc lá bởi Bạc Tình hà nhạt nhạt, có lẽ mùi trên thành viên gia đình Hứa Kiến Chương, gần gũi quen thuộc. Tổ ấm soát tàu sẽ ở gần khoảng tía mét, chỉ cách bọn họ một hộ gia đình, cô hơi không biết, anh nhẹ nhàng đẩy ra, kéo cô vào của phòng. Con tim cô đập thình thịch, hỏi nhỏ: “Anh là ai?”.

Anh chuyển ngón trỏ lên, ra hiệu im lặng, đã có người gõ bạo gan cửa phòng, chiếc khó khăn ló chiếc khôn anh nằm lên giường, thuận nắm kéo cô ngồi xuống giường, cùng lúc tiện tay cầm bộ sách của cô ý lên, cô chưa kịp có bất cứ phản ứng gì, cửa ngõ buồng đã trở nên cho thấy. Cô đứng nhảy dậy, anh cũng giống như bị giật mình, đặt sách xuống quát hỏi: “Làm cái gì thế?”.

Mấy các bạn đó chú ý hai các bạn chúng ta chưa rời, trong lòng cô cũng như có một số người đánh một tràng trống dồn dập, anh lại rất là trấn tĩnh, kệ đám gia đình bạn ấy dò xét. Mấy thành viên đấy quan sát ngó một lát, nói sở hữu người trong gia đình dẫn đầu: “Anh ra đây”. Anh biết không trốn được nữa, hoặc là bây giờ bị lục soát, hoặc cho bến sau bị giải xuống tàu, chỉ cần có thân phận bại lộ, phần lớn là kiếp nạn khó thoát, tuy lòng cũng như lửa đốt, góc nhìn lại đang cũng như chưa, ung dung mặc nhiên nhìn Doãn Tĩnh Uyển một loại, chầm chậm trễ đứng dậy.

Doãn Tĩnh Uyển chuyển đổi quan tâm đến, cười nói: “Các do quan bự hãy khoan, bên tôi là thương nhân chân chính, ngần ngừ nhà chúng tôi mắc tội gì, mấy vày quan Khủng ước ao đem anh đấy đi đâu?”. Vừa nói, vừa lấy giấy thông hành có một không hai ra, người thân Tiên phong nghe nói chúng ta là hoàng hậu chồng, sắc mặt hơi dịu lại, cầm lấy giấy thông hành đấy xem, liền nở một nụ cười: “Hiểu nhầm, hiểu nhầm, có tác dụng phiền hai do rồi”, rồi chầm chậm lui ra xung quanh, góc nhìn lại sẽ chú tâm nghi ngờ nhìn hai thành viên gia đình, tiện tay giúp chúng ta đóng cửa ngõ phòng, cửa ngõ lại không đóng bí mật, chừa lại một khe hở.

các giọt mồ hôi lạnh đã toát dưới lần áo lót của cô, thấy tình cầm cố bất lợi, lưỡng lự nên làm thay nào mới ổn, anh tình cờ đi tới kéo cô vào lòng, chưa ngóng cô phản ứng lại, anh vẫn bất thình lình hôn cô. Cô cực kỳ hồi hộp, Hình như bao gồm cả máu hầu như ào ào chảy lên não. Sự tiếp xúc xa lạ nhưng mà ấm phỏng đó, cảm hứng độc lạ, hơi thở cũng như sức nóng lạ mắt trên môi, cô vùng vẫy theo bản năng, lại bị công sức của anh ý siết lấy bắt buộc động đậy. Cô chưa một lần tiếp xúc ân cần Vậy nên với đàn ông, hơi thở của anh ấy bù lấp đầy rất nhiều thứ, chắc là thiên la địa võng thiết yếu trốn chạy. Cô cảm giác phiên bản thân mình bị cuốn vào trong gió lốc, quan trọng nghe thấy gì, thiết yếu thấy được gì, cảm nghĩ chỉ một là sự nóng bỏng bên trên môi, cùng với sự chiếm đoạt mọi thô bạo của anh ấy. Cánh tay anh bất chợt buông ra, cô mau chóng tát một mẫu chẳng phải Để ý đến, tay anh vừa đưa ra vẫn núm lấy cổ tay cô, nói nhỏ: “Xin lỗi”.

Cô quay đầu lại, thấy cửa ngõ phòng đã khóa, giờ bắt đầu biết rõ, chỉ đơn giản là quá phẫn nộ, giơ tay tát bổ sung một dòng, anh lại không hề tránh, chỉ nghe “chát” một tiếng, tay vẫn tát to gan vào mặt anh. Cô thấy anh ra tay lần bước đầu tiên, đang biết dù vậy nào bạn cũng đánh chưa lại anh, cơ mà không ngờ anh lại chẳng hề rào cản chúng ta tát lần thứ hai, hơi thảng thốt, chỉ thấy xung quanh anh dần dần hiện lên vết ngón tay, anh lại chỉ cười, nói: “Cảm ơn cô”.

Cô hừ một tiếng, nói: “Coi như anh may mắn, bên tôi sẽ bao gồm cửa ngõ, có giấy thông hành trong tay, mới có thể đuổi đám người thân đấy đi, nếu như không thì đang bị anh liên lụy”. Thật là quỷ ám, ma xui quỷ khiến mới giúp sức anh, thấy vết ngón tay mờ mờ trên mặt anh, cô thấy hơi tất cả lỗi, “này” một tiếng, hỏi: “Anh tên là gì?”.

Anh nghĩ một lát. Nói: “Tôi chúng ta Lục, Lục Tử Kiện”. Cô cười tươi: “Trùng hợp chũm, tôi chúng ta Ngũ, Ngũ Tử Tư”(*).

Anh biết cô hiểu ra bạn dạng thân tổ ấm báo tên giả, cố tình trêu chọc cũng như vậy, lúc đó chỉ cười, nói: “Có thể đi cùng tàu mang tiểu thư, cũng coi là gồm duyên phận, tuy đại ân cần thiết cảm tạ hết, mà lại đang xin hỏi quê tiệm tiểu thư, hôm khác đã mang đến nhà cảm tạ”. Cô thấy giữa hàng chân mày của anh ấy ẩn hiện sự lo âu, nói: “Bỏ đi, tuy anh mạo phạm bên tôi, cũng là cùng bất đắc dĩ, chúng tôi cũng đã tát anh một dòng, chúng ta coi cũng như hòa”. Tuổi cô tuy nhỏ dại, mà lại tính khí rộng rãi tháo mở, anh hơi chần chừ, cơ mà không truy hỏi nữa. Cô thấy được ánh đèn sáng dần tắt bên phía ngoài cửa sổ, nói: “Hết đêm nay, chờ qua địa giới của Dĩnh quân, bên tôi đoán anh sẽ không vấn đề gì nữa”. Anh thấy cô sang trọng cấp tốc trí Vậy nên, khóe môi hơi mấp máy, mong nói lại thôi, tuy vậy cô lại đoán được ý nghĩ của anh: “Dù sao chúng tôi đã bị thiệt mập rồi, thiệt bổ sung chút nữa cũng chẳng sao, đưa Phật gửi đến Tây Thiên, để anh nhớ mang lại chiếc ơn nghĩa béo phệ này của mình cả đời. Mấy thành viên gia đình phía bên ngoài nhất định vẫn chưa được đi, nỗ lực nào cũng cần phải đến Dư gia khẩu mới chịu xuống xe”. Cô vừa nói, vừa chuyên chú chú ý sắc mặt anh, nhắc mang lại Dư gia Khẩu, đôi chân mày anh hơi chau lại, đó là con đường tiếp giáp giới của hai quân Thừa – Dĩnh, hai quân Thừa – Dĩnh mấy năm nay đánh đánh hoàn thành chấm dứt, nửa năm nay tuy nói là đình chiến, dẫu vậy hai mặt đều đóng trọng binh ở Dư gia Khẩu, trụ sở bên Nam của Thừa quân trú trong thành Vĩnh Tân bí quyết Dư da Khẩu không xa.
>> tìm hiểu thêm thể loại Ngôn tình cao h

Author: Adminproseo04

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *