Đánh giá truyện Vẽ đề xuất ấm yên

Vẽ cần hạnh phúc là một câu chuyện nhẹ nhàng nhắc về một nữ chính còn trẻ lại với tình tình bình tĩnh trãi qua đời sống chung

share truyện ngôn tình vẽ đề xuất hòa thuận

Tác giả: Vương Vu Thủy
Thể loại: Ngôn tình hoàn

Trích đoạn truyện vẽ bắt buộc ấm no

Tuổi thơ của Lâm Đồng Chi trôi qua tại một ngôi làng tí hon.

chính là ngôi làng đặc biệt nghỉ ngơi Giang Nam: đc bao quanh vì phần nhiều dãy núi; phần bên trước là các cánh đồng lúa mênh mông; sau làng với dòng suối tí hon chảy từ trên núi xuống. Nước suối rất trong có thể nhìn thấy được hầu hết con tôm bé xíu lẫn số đông chú cua đá ngốc nghếch thường bị anh em trẻ trong làng buộc nhì càng lại. Bên trên hòn đá cuội, con chim bói cá mang màu lông ưa nhìn cứ dancing tới dancing lui. Phía sau dòng suối là rừng núi, trong số đó có khá nhiều loại trái cây khiến cho bè đảng nhỏ nhắn chẳng lúc nào kiềm đc chiếc thèm. Mùa xuân sở hữu cây trà, nấm. Mùa hè có đào, mận, táo, hạnh. Mùa thu mang quả lựu, quả lê, quả cam, hạt dẻ,…

Tất cả gần như khiến cho Lâm Đồng Chi buộc phải bái phục là “sơn thanh thủy tú” nhưng mà tứ chữ này vốn được dùng để bình chọn ngôi làng của cô new đúng.

Cả tuổi thơ gắn bó có nơi này, Lâm Đồng Chi thiên nhiên cũng bị 1 người nhà giỏi bắt chim, trèo cây, hái quả.

Tham khảo thêm thể loại truyện Đam mỹ h sm

Vì vậy, hàng ngày cô đa số đeo mẫu giỏ trúc bé nhỏ đi cắt cỏ, cưỡi trâu chăn thả, hoặc vào thời gian thu hoạch mùa vụ, cô cũng thường xuyên xắn ống quần, khó khăn bắt chước cách làm cầm loại liềm tí hon đứng dưới ruộng cắt rước một không nhiều lúa. Chung lại, cô tương tự như hầu như phần nhiều mọi người người tiêu dùng cùng tuổi không giống là rất nhiều ước ao góp một tý sức lực lao động của bản thân sẽ giúp đỡ Gia đình.

mà ngay cả người người tiêu dùng chậm rì rì hiểu nhất cũng biết rằng Lâm Đồng Chi không giống sở hữu bọn họ. Mọi người duy nhất của cô chỉ mang ông bà, vậy cho nên cô chính là cháu cưng, là báu vật của hai thành viên gia đình. Cách 1 thời gian dài, ông nội đang bế cô gái tham ăn này bỏ trên vai nhà bạn, đưa cô đi tậu bánh, mỉm cười nhìn cô ăn dứt. Còn bà nội, mỗi buổi tối bà đông đảo ngồi dưới ánh trăng khiến cô khâu lại áo xống mà lúc leo trèo bị cành cây giúp rách.

Lâm Đồng Chi lấy ghế ngồi quanh đó bà từ khôn cùng sớm. Cô gối đầu lên chân bà, nghe bà khe khẽ đề cập một đoạn chuyện xưa nhưng trước nay cô còn ngạc nhiên.

Đọc truyện sắc sủng

đầy đủ bạn bé nhỏ không giống phần nhiều quen thuộc & thân mật với 3 mẹ, tập thể. Mà so với Lâm Đồng Chi nhưng đề cập thì chỉ mang đa số dịp năm new, cô new hoàn toàn có thể quan sát thấy tam mẹ của bản thân, do đó trong cô ấn tượng về họ luôn mờ nhạt. Còn 1 bạn nữa là Tiểu Anh luôn luôn nhút nhát, sốt ruột trốn làm việc phía sau.

Hơn nữa cô cũng không mến họ bởi vì cô trôi dạt hai người nhà mà chúng ta luôn đề xuất gọi là “ba mẹ”, áo quần khi nào thì cũng trang nghiêm, cử chỉ lại lịch lãm đặc biệt là đều lúc nhìn cô ánh mắt thường rất kỳ quái, làm cho tất cả những người vốn luôn luôn chủ quyền, sung sướng như Lâm Đồng Chi chẳng quan sát thấy thiên nhiên. Nhưng mà đứa gầy nhút nhát, ngây ngốc kia lại cần đến ánh nhìn quý quí nhìn cô buộc phải cô rất ước ao thân thiện mang em.

Mà lúc Lâm Đồng Chi vừa đưa đi Tiểu Anh lên núi đi bộ 1 vòng, em chợt nổi sởi đầy bạn, lại còn bị nhì con ngỗng trắng lớn công ty xóm nuôi đuổi cho khóc nấc lên. Cô cần đi lên phía đằng trước, mỗi tay một con, tóm cổ hai con ngỗng kia lôi về hộ nhà bạn hàng xóm. Tất nhiên, nên nói là lần này trước lúc đi tam mẹ còn nén lại thì thầm có ông bà, đề cập loại gì mà “nghỉ hè”,”nhận”, “vườn trẻ”. Sau khoản thời gian bọn họ đi, Đồng Chi quan sát thấy ông ngồi xổm trên mặt đất cúi đầu rất rất lâu ko lên tiếng, còn bà nội vừa cầm gói kẹo mà tam mẹ đem tới đưa cho Lâm Đồng Chi vừa quay đầu sang một bên ko kết thúc lau nước mắt.

trẻ mỏ đều rất nhạy cảm. Có lẽ thành ra nhưng cô cũng không nhận gói kẹo bà cho. Góc nhìn của cô hết nhìn ông nội lại nhìn bà nội. Cô siêu sợ. Ngoại giả Lâm Đồng Chi cho là biểu hiện khác lại của ông bà nội sở hữu cửa hàng đến vấn đề bà cho chính bản thân kẹo, thành thử cô lẩn tránh giống 1 con sâu róm, ko chịu nhận kẹo trong tay bà.

Coi thêm: truyện thanh xuân vườn trường

Mấy ngày kế tiếp, thái độ của cô khác hẳn mọi khi, ko chịu ra phía bên ngoài, chỉ vắng lặng câu chấp hướng theo phía sau ông bà, nắm chặt góc áo của nhì tổ ấm.

nếu như là lúc trước, 1 năm Lâm Đồng Chi vẫn được gặp gỡ 3 mẹ một lần nhưng mà năm nay lại khác biệt vậy. Một giữa trưa đầu mùa hè, cô cố hết sức xách dòng giỏ trúc nhỏ nhắn mà cô kém chất lượng vờ nó đang chứa đầy cỏ, sung sướng chạy vào trong nhà, vừa chạy vừa gọi:”Bà nội ơi, bà Open cho cháu với”. Cánh cửa đang giống như hôm trước, sẽ xuất hiện theo tiếng gọi, mà bữa nay đứng cạnh cửa lớn là tam and mẹ, Dường như họ khôn cùng hưng phấn.

dòng giỏ trúc nhưng mà Lâm Đồng Chi vẫn cầm trên tay chợt rơi xuống, cô lập tức phiêu dạt ko bình an. Cô khởi đầu khóc to, nỗ lực chạy ra ngoài. Đương nhiên, cô vô cùng nhanh bị bắt lại, nhưng mà Lâm Đồng Chi lại nhanh nhảu thoát ra từ trong vòng tay bách hợp h nhì tổ ấm. Cô mở đầu bắt chước một người thiếu phụ chanh chua trong làng, nằm lăn xuống đất, vừa khóc thét, vừa lăn lộn, vừa bự tiếng gọi ông nội bà nội.

Cánh cửa lại mở ra, lần này là bà nội, bà ôm ấp cô, chỉ mới hiểu một tiếng “Cháu ngoan” nhưng nước mắt đã rơi lã chã.

Bà nội chảy nước mắt, liên tục lặp lại mấy lời sở hữu Lâm Đồng Chi: “Phải nghe lời tam mẹ”, “Phải cần mẫn học tập”, “Khi như thế nào nhớ bà nội thì bảo 3 mẹ dẫn cháu về viếng thăm bà “. Phần nhiều lời như thế đối với 1 đứa nhỏ xíu nhưng kể thì một tẹo chức năng cũng không có. 1 Câu Lâm Đồng Chi cũng không hiểu, cô chỉ biết bà nội đã bỏ đi rồi, sẽ không trở lại cứu cô. Tiếng khóc của cô càng phổ biến lúng túng, hai tay cào loạn rồi từ từ nương tựa ba mẹ. Xống áo của cô nhàu hết cả không nhìn ra màu sắc. Mái tóc dính đầy bùn nhão bết thành đều túm thô sáp. Giọng nói trẻ thơ đau buồn liên tục thét lên làm cho chúng ta mủi lòng: “Con ko mong mỏi, con chỉ hy vọng bà nội của con.”

Lâm Đồng Chi khóc tới chết giả đi. Đợi lúc tỉnh lại, cô vẫn được mẹ ấp ủ ngồi trong xe lửa, 3 ngồi lân cận cúi đầu xuống nâng niu thoa đầu cô. Ánh nhìn của cô lướt qua tam mẹ rồi nhìn ra bên ngoài, sự vật dụng & cảnh tượng bao bọc vẫn đổi thành, toàn thể xa lạ
Chúc bạn đọc truyện vẽ lên ấm yên vui vẻ!

Author: Adminproseo04

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *