Nhận xét truyện Tình Biến

Tại thời khắc tăm tối nhất trong cuộc đời của La Duyệt Kỳ, Mạc Duy Khiêm đưa tới cho cô – hy vọng!

Ra mắt truyện Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang
Thể loại: truyện ngôn tình cao h

Trích đoạn truyện Tình Biến

Thứ sáu, ở đầu cuối thì La Duyệt Kỳ cũng có thể có ngày đc nghỉ ngơi, cô dường như không được nghỉ gần một tháng rồi, không chỉ là bố mẹ băn khoăn lo lắng cho thân thể cô mà bạn trai cô – Kim Đào chỉ cần nhàn nhã cũng biến thành mời cô đi ăn một buổi tiệc lớn để bồi bổ thân thể.

lúc này cô đã sớm hẹn với Kim Đào, đầu tiên đi mua cho mẹ kính viễn thị, tiếp nối mới tới đội tìm Kim Đào.

Kim Đào là đội viên đội bóng thành phố, vì ngày mai có trận đấu nên chiều nay phải tới sân bóng trong thành phố để huấn luyện và đào tạo, tuy rằng Kim Đào chỉ là người dự bị trong đội nhưng thu nhập không tồi, cho dù về sau rời khỏi đội bóng cũng có thể làm ăn nhỏ, không cần bi tráng rầu băn khoăn lo lắng về công việc.

Thời điểm La Duyệt Kỳ học ĐH, được Cả nhà rủ đến căn cứ huấn luyện cầu thủ, chính lần đó cô đã kết bạn với Kim Đào, hai người quen nhau gần 5 năm rồi.

thuở đầu phụ huynh cô còn chê Kim Đào là cầu thủ không tồn tại văn hóa, không có tương lai, nhưng mà sau đây thấy phản đối cũng không có ý nghĩa gì, lại thấy cô vẫn đang đi học, sau khi tốt nghiệp thì cảm tình chắc cũng chẳng sót lại bao nhiêu nên cũng không quản nhiều, chỉ nghiêm cấm hai người không được vượt rào.

Đến khi La Duyệt Kỳ tốt nghiệp ngừng, công việc cũng tìm kiếm được nhưng cảm tình hai người vẫn chất lượng cao đẹp, không dừng lại ở đó mấy trong năm này Kim Đào bộc lộ chất lượng cao, bố mẹ La Duyệt Kỳ cũng biết không quản được nhưng vẫn ôm hi vọng, cho nên rất chi là cường điệu mà cảnh cáo, chưa kết hôn không đc ở cùng, hai người cũng đều tuân theo, mà Kim Đào luôn ra khỏi thành phố để đào tạo và giảng dạy, cũng vẫn an bình vô sự.

>>> Tham khảo thêm thể loại truyện đam mỹ sủng h

Nhưng Kim Đào cũng nói, sau nửa năm nữa hai người đăng ký rồi sẽ bàn đến chuyện sống chung, tất nhiên là La Duyệt Kỳ đồng ý, sau khi đăng ký thì hai người là bà xã ông chồng rồi, lúc đó bố mẹ cũng không còn Nguyên Nhân mà ngăn cản nữa.

Đi đến ngã tư đường, La Duyệt Kỳ đứng chờ đèn xanh, đột nhiên thoáng nhìn thấy một người.

“Thầy Vu!” La Duyệt Kỳ đi tới bên một người nam nhi trung niên

“Duyệt Kỳ, sao em lại ở đây?” Người được gọi là Thầy Vu hỏi.

La Duyệt Kỳ cười cười nói: “Em đến tiệm kính mắt đối diện mua cho mẹ em cái kính viễn thị, còn thầy đi đâu vậy ạ?”

Vu Đức Thăng là giáo viên chuyên ngành ở đại học của La Duyệt Kỳ, trong trường đối với cô khá xuất sắc, sau đó Vu Đức Thăng lại bị điều đến thao tác ở Đài Truyền Hình, khi La Duyệt Kỳ tốt nghiệp tới Đài Truyền Hình thực tập thì Vu Đức Thăng cũng hỗ trợ rất nhiều lần, còn mất công giúp cô chuyển hẳn qua chính thức.

Vì vợ của Vu Đức Thăng đó là phó đài truyền hình, nên tiếng nói của ông rất có cân nặng, về chuyện này thì La Duyệt Kỳ vĩnh viễn phải mang ơn Vu Đức Thăng, nên biết rằng tại đoạn bé nhỏ này của chúng ta, một suất biên chế bắt đầu vào Đài Truyền Hình cũng phải tranh nhau đến vỡ đầu.

“Thầy đến công ty bảo hiểm bàn chút chuyện.” Vu Đức Thăng chỉ tòa nhà cao tầng lân cận.

La Duyệt Kỳ nghe kết thúc thì đồng ý nhưng mà lại nghĩ đến chuyện đã sáu giờ tối thứ sáu rồi, công ty bảo hiểm không thao tác, thầy đi tới hoàn toàn có thể làm cái gi chứ? Nhưng mà hỏi thêm thì cũng không tốt lắm.

“Thầy phải đi đây, em bận gì thì cũng đi đi. Đúng rồi, thầy có chút tin tức muốn em xem qua một chút, thứ hai trả thầy là đc.” Thoạt nhìn Vu Đức Thăng đã không yên lòng, vừa nói mấy câu liền giao cho La Duyệt Kỳ mấy thứ, La Duyệt Kỳ tưởng hắn có chuyện cần thiết, cũng sợ mình làm lờ lững việc của thầy nên đón lấy nội dung bài viết rồi vẫy tay tạm biệt.

Lúc vào tiệm kính, người hơi đông, La Duyệt Kỳ phải đợi hơn 20’ mới tậu được kính.

Lúc đi ra bụng đã hơi đói, lại nghĩ đi đến phố ăn vặt ở bên kia đường ăn một chút rồi mới đến sân tập tìm Kim Đào.

Sang đường, lúc đi qua cửa công ty bảo hiểm kia, La Duyệt Kỳ còn cố ý nhìn vào cánh cửa hông đang mở, bên trong đại sảnh không bật đèn nên hơi tối,chỉ có một bảo vệ có nhiệm vụ ngồi một bên ngáp dài, La Duyệt Kỳ nhìn một chút rồi thường xuyên đi qua.

“Rầm!”

Một tiếng nổ đột nhiên vang đến, La Duyệt Kỳ chưa đi đc vài bước đã giật bắn lên, lập tức quay người lại nhìn xem chuyện gì đã xảy ra.

Vừa liếc một chiếc, linh hồn nhỏ nhắn của La Duyệt Kỳ suýt bị dọa bay mất, cửa C.ty bảo hiểm lúc nãy còn trống rỗng lúc này có một người đang nằm ngửa, máu tươi liên tiếp phun ra từ miệng người đó, mà người đó không người nào khác đó là Vu Đức Thăng!

La Duyệt Kỳ vừa kinh hoảng vừa lo ngại, chưa chắc chắn Lý Do thầy lại ngã từ bên trên lầu xuống.

Người bên cạnh đã bắt đầu hét chói tai, La Duyệt Kỳ bị dọa đến choáng váng, đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Lúc cô hơi tỉnh táo lại thì cảnh sát cũng đã tới, đang giăng khu vực cách ly, La Duyêt Kỳ bị đẩy qua một bên, thi thể sau khoản thời gian đc check thì cũng bị người ta dùng một áp phích quảng cáo lớn che lên.

mỗi cá nhân bao quanh buôn chuyện, nói có gì luẩn quẩn trong thâm tâm cũng không nên nhảy lầu tự sát như vậy.

lúc này cảnh sát cũng đào bới trường hợp từ những người xung quanh, chỉ lát sau đã có hai cảnh sát đến trước mặt La Duyệt Kỳ.

“Đồng chí, nghe người khác nói vừa rồi cô đứng gần nạn nhân nhất, cô hoàn toàn có thể kể lại tình huống lúc đó cho Cửa Hàng chúng tôi biết không?”

La Duyệt Kỳ nhìn cảnh sát nói: “Các anh không chóng vánh thông báo cho những người nhà nạn nhân sao?”

Cảnh sát rất chi là khó xử: “Trên người nạn nhân không có gì chứng minh thân phận, ví tiền đưa đi cũng chỉ có hơn hai nghìn đồng, chúng tôi phải mất một thời hạn mới tìm hiểu rõ thân phận của ông ấy để thông báo cho những người nhà được!”

“Ông ấy là thầy giáo cũ của tôi! Tôi biết cách tìm được người nhà ông ấy!” La Duyệt Kỳ giải thích thân phận của mình.

Cảnh sát lập tức nói: “Vậy thì tốt quá, xin cô mau nói ra cách contact với người nhà nạn nhân!”

“Tôi không có số điện thoại của bà xã thầy nhưng mà cô là chỉ đạo đài truyền hình Cửa Hàng chúng tôi, những anh hoàn toàn có thể gọi cho Đài Truyền Hình để hỏi.” La Duyệt Kỳ viết số điện thoại cảm ứng contact với Đài Truyền Hình cho cảnh sát.

Cảnh sát gọi điện ban đầu tìm cách liên lạc với người nhà Vu Đức Thăng, lúc này một cảnh sát khác nói với La Duyệt Kỳ: “Đồng chí, hoàn toàn có thể phiền cô phối với Cửa Hàng chúng tôi làm một chút báo cáo không, sẽ không mất quá nhiều thời gian của cô đâu.”

“Được ạ.” La Duyệt Kỳ không cần kể tới lần thứ hai, lập tức đồng ý!

Trương Bội Ninh – vợ của Vu Đức Thăng rất nhanh đã tới hiện trường, lúc bà nhìn thấy khuôn mặt dưới quảng cáo của Vu Đức Thăng thì suýt nữa đã chết giả tại đó, La Duyệt Kỳ vội vàng tới trợ giúp.

Một hồi lâu sau Trương Bội Ninh mới mở mắt, nước mắt rơi xuống lã chã, đến khi bà nhìn thấy được rõ người đỡ mình là ai, mới run rẩy hỏi: “Duyệt Kỳ, người đó không hẳn Đức Thăng đúng không? Chắc chắn không hẳn là ông ấy đâu, sáng nay thầy cô còn ngồi ăn bữa sáng với nhau mà, ông ấy sao có thể tự sát đc, đó Chưa hẳn ông ấy đâu!”
Chúc bạn đọc truyện ‘Tình Biến’ vui vẻ!

Author: Adminproseo04

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *