Tóm lược truyện Mùa Đông vẫn Về

thiếu nữ chính là tiểu thiên sứ, ngây thơ nhưng thuần lương, khiến mọi người không tự chủ bảo hộ. Hắn chính là đại ma vương, lãnh khốc vô tình. Sở hữu nàng, hắn ôn nhu, hết lòng coi cũng như trân bảo.Trên thương trường, hắn thủ đoạn tàn khốc, khiến đến bao nhiêu kẻ nghe danh sẽ bất ngờ. Thiên sứ và cường bạo ma, liệu dường như làm cho một đôi hoàn hảo?

Ra mắt truyện mùa đông đang về

Tác giả: Tử Nguyệt Liên
Thể loại: Truyện ngôn tình ngược, sủng

Trích đoạn truyện Mùa đông đã về

Gió bấc cuốn đã từng cơn, tuyết đang vẫn rơi, phủ khắp chỗ một màu trắng xóa thập phần xinh tươi. Nhưng chúng lại khiến hồ hết chúng ta sẽ đi một người nhà cảm thấy lẽ loi cũng như lạnh lẽo. Thủy Miên ngước quan sát bao quanh, cầm tậu giữa cái người thân đông nghẹt một bóng chúng ta thuộc. Con ngươi trong trẻo chưa kềm được hiện lên chút ít thất vọng. Hàng mi chớp chớp, cố kỉnh chặn mang đến đôi mắt long lanh không không rơi lệ. Đôi môi thanh nữ khẽ cong lên. Bạn nữ mỉm cười, tự trách bản thân sau có vẻ vô lí Như vậy. Hắn đã bận cuộc họp thiết yếu kia nhưng, sau dường như mang lại đây?

Thủy Miên bế tắc ngồi xuống ghế, đôi hàng mi cũng như cánh bướm chớp động rũ xuống bít đi nỗi bơ vơ vừa thoáng lên trong đáy mắt.

– cầu gì, hắn ở đây!

bất chợt, từ đâu, một giọng nam trầm ấm quen thuộc vang lên:

– tí hon nhỏ, em vẫn là ngần ngừ chăm lo cho chính bản thân bởi vậy.

Khuôn mặt bé nhỏ ngơ ngác nhìn bao phủ. Bóng nhà bạn quen cùng bất cứ lúc nào tạo nên. Đôi bàn tay phệ chũm lấy đôi bàn tay bé bỏng, khẽ trách cứ:

– Sao chưa với bao tay?

>> Coi thêm ngôn tình tổng tài

teen girls bé dại của hắn mỉm cười, đôi mắt lộ rõ vẻ bướng bỉnh:

– Em chưa thích!

Đôi mắt thâm trầm không chút kiên nễ toát ra vẻ ôn nhu cũng như quan tâm:

– sẽ lạnh.

– Uh.

bạn gái nhỏ dại khẽ gật đầu đồng ý. Gầy ngốc này, vẫn là dễ dỗ vì thế. Hắn cười cợt, hơi cúi thấp người thân, một tay đặt ẩn dưới, tay kia có tác dụng một chiếc ‘mời’ cử chỉ, thập phần thân sĩ.

– Thủy Miên tiểu thư, lần chần ta có thể đưa cô về nhà được không. Bạn gái nhỏ cười cợt rạng rỡ, như một ánh bên trời ấm áp giữa mùa đông. Đoạn, đàn bà khẽ đặt lên trên môi người kia một nụ hôn nhẹ rồi tinh chơi bước tới bên phía trong xe của hắn.

– Đây là vinh hạnh của ta, tiên sinh.

Giữa một căn phòng buổi tối, bẫy vai của 1 tiểu nam hài khẽ run rẩy, mà lại rất nhanh đã bị gia chủ nó nắm kềm chế lại. Nếu có người ở đây, vững chắc sẽ rất là kinh ngạc bằng một đứa trẻ chặng mười tuổi lại có lẽ kềm chế run rẩy khi bị giam vào hầm băng. Từ đôi mắt của đứa trẻ đấy chẳng phải thấy một ít sợ hãi hay hoang sở hữu, chỉ cần có nồng nặc thù hận cùng tà khí. Chúng nắm bỏ quên cho cái rét, cử động hai cổ tay đều sắp tới bị đông cứng. Khóe môi tự dưng nở nụ mỉm cười, rất là rạng rỡ mà lại khiến tổ ấm đối diện còn cảm nhận lạnh lẽo hơn cả hầm băng lúc này:

– cha à! Ơn nghĩa nhưng mà hiên giờ ông ban cho ta, vẫn duy nhất ngày, ta đang trả đủ mang đến ông.

Hàm răng hắn nghiến lại, lạnh lẽo, đủng đỉnh phun ra vài từ nữa:

– Cả… cội .. Lẫn …lãi.

sau cuối, lòng câm thù của hắn cũng chưa phương pháp nào phòng Chịu đựng được sự kiệt sức của thân thể. Nhân loại trước mắt hắn tối sầm lại, hắn té gục xuống.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Author: Adminproseo04

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *